[Fanfic] Chuyện thật về Buggy - Chương 3: Chịu nhục xin xỏ

  • 15:56 27/05/2016
  • 6,326 lượt xem
  • 1 bình luận

Chương 3: Chịu nhục xin xỏ


Đến khi ta tỉnh dậy thì trời đã tối, nghiêng đầu nhìn qua thì thấy mẹ ta đang ngồi trên ghế tựa khâu lại cái áo ta lỡ làm rách lúc còn trên tàu, trên chiếc bàn nhỏ trong nhà cũng đã dọn sẵn cơm tối.

Ta cảm giác có vẻ như tầm nhìn của ta bị hẹp hơn hồi sáng thì phải, đưa tay dụi dụi mắt mới sực nhớ vụ ta khóc ầm ĩ hồi chiều, chắc hai con mắt sưng như hai mắt con thòi lòi rồi.

Mẹ ta thấy ta đã ngủ dậy thì bỏ cái áo trên tay xuống đi qua ngồi cạnh ta, nâng ta ngồi dậy rồi miết nhẹ nhẹ trên mí mắt ta khẽ hỏi: “Sao hồi chiều Buggy khóc dữ vậy? Con không thích ở đây à?”.

Ta chớp chớp mắt: “Con nhớ cha!”.


Ta nói nhớ cha cũng không phải là nói xạo, nhưng mà cái chuyện ta bất mãn kia thì nhất định không nên nói cho mẹ biết. Mẹ ta yêu cha nhiều như thế, nếu biết ta vì chuyện này mà trách móc cha nhất định sẽ mắng cho ta một trận. Trên đời này, Buggy ta chẳng sợ cái quái gì, ta chỉ sợ mẹ ta giận, mẹ ta mắng mà thôi.

Mẹ kéo ta lại gần, ôm ta vào lòng: “Ngoan, cha biết Buggy nhớ cha nhiều mà. Nhưng sau này con đừng khóc nhiều như vậy nữa, khóc đến sưng cả mắt thế này, cha Buggy biết sẽ đau lòng lắm biết không? Mẹ chỉ cần Buggy mau chóng lớn lên thành một chàng trai khỏe mạnh là được rồi. Buggy biết không?”.

Ta gật gật đầu: “Dạ. Buggy lớn lên nhất định sẽ là người giỏi nhất mà!”.

……………………………………

Lời hứa của ta với mẹ ngày đó, ta đã thực hiện được rồi nhưng sao mẹ ta lại không cũng giữ lời hứa với ta. Tại sao mẹ lại ngã bệnh? Tại sao mẹ không thể sống vui khỏe mãi mãi bên cạnh ta? Hay là mẹ đã không còn thương ta nữa rồi, mẹ muốn đến bên cạnh cha rồi sao?

Ta nhìn bọn người xung quanh, càng nhìn càng thấy bọn chúng đáng ghét. Thế nhưng ta chỉ có thể nhờ vào bọn họ mới cứu được mẹ ta.

Đang lúc ta còn không biết phải mở miệng thế nào thì một thằng béo đã đi đến trước mặt ta, nó ngạc nhiên nhìn ta: “Ô, không phải là thằng hề mũi to đây sao? Tao tưởng mày trốn ở trong rừng luôn rồi chứ, sao hôm nay lại bò ra giữa phố chợ thế này?”.

Ta căm tức nhìn nó, rất muốn đánh cho nó một trận, để nó biến thành con heo luôn cho hả dạ. Nhưng hiện giờ ta không dám gây chuyện nữa, không phải ta sợ thằng béo này, mà vì nó chính là con trai thằng cha trưởng thôn đáng chết. Nếu giờ ta còn gây chuyện với nó thì mẹ ta phải làm sao bây giờ.

Ta cắn răng nuốt cục tức vào bụng, nghiến răng nghiến lợi phớt lờ câu nói mỉa mai của nó: “Tao có việc gấp, mày chỉ cho tao đường tới nhà ông bác sĩ đi!”.

Thằng béo kia nghe ta nói xong liền đảo mắt nhìn ta một lượt, đánh giá ta từ trên xuống dưới, đột nhiên cười phá lên: “Ha ha ha, nhìn mày rách nát thế kia mà cũng có tiền để kiếm bác sĩ à?”.


Nghe nó cười cợt, ta bỗng dưng thấy xấu hổ, ta liếc nhìn lại mình… Quả thật ta trông rất rách nát, thậm chí trên người ta một đồng cũng không có. Nhưng không có thì sao chứ? Mẹ ta đang cần cấp cứu, chỉ cần cứu được mẹ ta, ta có thể đi làm công trả nợ, dù cái gì ta cũng làm… Nghĩ đến đây, ta liền mạnh miệng: “Tao có tiền, mày dẫn tao đi đi!”, ta ngừng một chút rồi khó khăn nói thêm: “Mày dẫn tao đi, hôm sau tao lên núi bắt chim trĩ nướng cho mày ăn hay là bắt cá cho mày mang về nhà nấu canh cũng được.”.

Ta xuống nước đến thế này thật là khó chịu mà. Từ bé đến lớn, ta có phải xin xỏ ai cái gì đâu. Ngày trước, không lấy được thì ta cướp, khi đến đây, không lấy được thì ta phá hư luôn, nào có chịu nài nỉ, chịu thiệt hạ thấp mình như thế. Nhưng ta biết ta không được bướng, không được tự cao, bởi nếu ta không nhờ được nó thì mẹ ta sẽ nguy mất. Trong cái làng toàn người ham tiền hám của này thì chỉ có những người có quyền là được người ta nghe theo, cung phụng, chứ mấy người không tiền không bạc như mẹ con ta, có ai để ý ngó ngàng đâu chứ!? Vậy nên, nếu ta không có tiền trong túi thì việc mời bác sĩ mà có thằng béo con trưởng làng này đi theo hô to gọi nhỏ mới có thể thành công được.

Ta thấy nó làm bộ như suy nghĩ hết cái này tới cái kia, ba hồi bốn lượt lại nhìn nhìn ta rồi suy tư. Nó như thế càng khiến ta gấp đến độ muốn nhào lại đạp cho nó mấy cái. Nhất là ta thấy rõ ràng cái vẻ mặt cố kiềm chế của nó, nhưng đôi mắt của nó đã bán đứng nó rồi.. Bởi ta thấy rõ ràng: mắt của nó vừa xẹt qua một tia tính kế khoái trá.

[Còn tiếp...]

K-Jee


Bình luận

Tin cùng chuyên mục

5,993 lượt xem 12:00 16/01/2017
Dưới ngòi bút tranh kĩ thuật số của họa sĩ sakimichan, những nhân vật anime trở nên chân thật và sống động hơn bao giờ hết. Màu sắc tươi sáng, nét vẽ trau chuốt, các tác phẩm của sakimichan thật sự khiến người xem phải vỗ tay khen ngợi. Cùng chiêm ngưỡng bộ tranh tuyệt vời này nhé các bạn!
8,040 lượt xem 14:18 08/06/2016
Bé ma cà rồng quá ngây thơ và được nếm thứ máu trắng nhưng sau đó còn rủ thêm bạn mình tham gia "nếm" thử • Translation: Candy • Editor: Brook • Artist: GreenTeaNeko ►Được đăng tải chính thức tại Tinanime.com ►Copy vui lòng ghi rõ nguồn Trại Tâm Thần Otaku. Xin chân thành cám ơn !
4,280 lượt xem 15:48 23/12/2016
Bầu trời rộng và sâu thẳm như vô tận, là nơi là thường khiến người ta liên tưởng đến những miền xa xôi, những điều bí ẩn kỳ diệu hay một thế giới khác bên trên ấy! Thú thật đi, bao lần bạn nhìn lên khoảng không sâu thẳm và nghĩ có "ai đó" (người ngoài hành tinh :D) trên ấy rồi?